Nếu Là Con Chim Chiếc Lá

Câu vấn đáp được chính xác chứa thông tin đúng chuẩn và xứng đáng tin cậy, được chứng thực hoặc vấn đáp bởi những chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.


*

Trong bài bác “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu đã trung khu sự bằng những câu thơ đơn giản và giản dị mà rất thâm thúy đó chính là câu trả lời cho những câu hỏi “Cái giá trị nhất của con tín đồ là đời sống.

Bạn đang xem: Nếu là con chim chiếc lá

Vày đời người chỉ sống có một lần”.Trong sự nghiệp xây dựng tổ chức chính quyền và đảm bảo an toàn nền chủ quyền của Tổ quốc, ở việt nam ta đã bao gồm biết bao con người sống cực kỳ đẹp đến đạo lý, lẽ sống “trả”, “vay” đó, như Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Thị Sáu, Nguyễn Viết Xuân, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tử Trọng, Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc,…Họ chuẩn bị “cho” cả cuộc đời, chuẩn bị đổ tiết mình mang đến Tổ quốc đơm hoa Độc lập, kết trái tự do. “Và em nữa. Lưng đèo Mụ Gia, ai biết thương hiệu em? Chỉ biết cô gái nhỏ dại anh hùng. Thư hùng từng đêm; mà lại lòng khoan thai lạ: Đâu cần hy sinh, em vinh diệu vô cùng”.Noi theo đều tấm gương cao rất đẹp đó, tiếng đây, những người đang sinh sống lại tiếp tục hy sinh, cống hiến tâm trí và sức lực của mình để làm giàu mang lại Tổ quốc.

Xem thêm: Cách Hiện File Ẩn Win 8, Win 10, Cách Hiện File Ẩn Trong Win 7, Win 8, Win 10

Mặt hàng ngày, hàng tiếng đồng hồ trên quốc gia ta có biết bao con fan đã “cho” đi phần lớn giọt các giọt mồ hôi thấm đẫm chổ chính giữa não để “nhận” lại những công trình khoa học, những thành phầm lao động; hoặc “cho” đi mọi giọt ngày tiết đào nhân đạo để cho tất cả những người bệnh có niềm vui ngọt ngào, bởi sự sống được hồi sinh; hoặc “cho” đi những đồng xu tiền mà mình tiết kiệm ngân sách và chi phí được để cho những người nghèo, cơ nhỡ gồm những đk vật chất về tối thiểu để hướng cuộc đời về phía tương lai. Bên cạnh biết bao con tín đồ ngày tối miệt mài học tập tập, lao động, cống hiến tài năng công sức của con người cho thôn hội, khu đất nước, thì tất cả một bộ phận không nhỏ tuổi của thanh niên lại chỉ biết “vay” và “nhận”, thậm chí còn còn “nhận” quá nhiều mà không chịu “trả”. Họ học đòi theo con đường ăn nghịch hưởng lạc: cho với vũ trường, tìm tới “nàng tiên nâu”. “cái bị tiêu diệt trắng”, để tiêu vèo hết cuộc đời trong chốc lát, vi rất nhiều thú vui vô nghĩa, mà không thể biết hổ thẹn. Những người có lối sống ích kỷ và bất nhân, vô ơn tệ bạc ấy thật đáng phê phán, lên án, phỉ nhổ.


star

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar